tình yêu giản đơn,
như cái nắng mùa hạ
như gió rét ngày đông







em sẽ không lý giải được vì sao mình lại thương mến một người và muốn gắn kết với người ta nhiều đến thế, cái cảm giác được trò chuyện cùng một người có tâm tư giống mình, được nhận sự quan tâm chăm sóc mỗi lần ốm đau, được thấy dáng vẻ lo lắng cuống cuồng mỗi khi em gặp chuyện, được nuông chiều cho cảm xúc lúc này lúc kia, được thoải mái khoác lên mình bộ đồ ngủ thùng thình mà mình biết họ sẽ thấy đáng yêu,




tất cả những cảm giác đó đều khiến em thấy an tâm và biết rằng đây là người mà em muốn nhìn thấy mỗi ngày, trong – đời – em



em có thể mộng mơ, anh cũng có thể yêu công việc hiện tại vô cùng, và rồi tụi mình chọn gác lại, để đi cùng nhau, em chọn ổn định thay cho bay nhảy, anh chọn một công việc khác để chúng mình được gần nhau, hoá ra thương mến một người cũng là khi: mọi lựa chọn trong đời đều sẽ có hình bóng người kia.






Mình chụp ảnh, kể chuyện tình yêu loài người